[Truyện cực ngắn vOz] Chiếc đài…


Ảnh minh họa! Ảnh

Lời giới thiệu: Cusiu là một tác gia nổi tiếng của vOzForums.com với tác phẩm Chị ơi, Anh yêu em đã in thành truyện tiểu thuyết(mình sẽ giới thiệu trong thời gian tới). Một “nhà văn” với nhiều bí ẩn, văn phong cuốn hút, lôi cuốn người đọc. Riêng với tác phẩm Chị ơi, Anh yêu em đã câu đến 400 nghìn viewer trên vOzForums.

Hôm nay, mình xin giới thiệu truyện ngắn: Chiếc đài.
Môtip không còn mới, quen thuộc, nhưng vẫn khiến người đọc – và Sơn cảm động.
Nhờ câu chuyện này, mình đã tự nhủ rằng, khi những người thân yêu còn trên cõi đời này, mỗi chúng ta cần trân trọng và nâng niu… Đừng để mình hối hận khi mai này Lá rụng…

*******************
CHIẾC ĐÀI

Tác giả Phạm Tiêu Hà
http://facebook.com/cusiu

***************

Nó vừa đi học về thì vớ ngay điều khiển
bấm nút chuyển kênh xem hoạt hình, nội nó đang ngồi sát ghé tai vào tivi giật
mình quay sang hỏi :
– Ơ hết rồi à ?
– Dạ hết rồi nội ơi – Nó nói to vì tai nội
nghễnh ngãng
– Cu Bu về rồi à , đi tắm rửa ăn cơm đi
con – Nội nói rồi rời khỏi cái ghế gỗ quen
thuộc để sát tivi vì mắt nội gần như
không thấy gì , tai thì chỉ được nghe
được một bên.
Đây là lần thứ hàng ngàn nó bấm nút
chuyển kênh khi nội nó đang nghe cải lương hay chèo tuồng. Nội nó thật thà như đếm , nó nói gì nội cũng tin nên
chưa bao giờ nội hỏi nó sao đang hát giở
chừng lại hết , chị lẳng lặng gật gù rồi dò dẫm đi vào nhà.
Năm nó vào Đại Học , nội dặn nó :
– Cu Bu lên thành phố khi nào về mua
cho nội cái đài nhá , để nội nghe cải lương.
Nói rồi nội dúi cho nó một cuộn tiền tròn
tròn cột bằng cọng thun , chắc nội để
dành lâu lắm.
Nó cười cười rồi nói :
– Thôi nội cất đi , bữa nào về con mua cho
nội.
Bốn năm Đại Học , năm nào nó cũng về
nhà thăm nhà mấy lần , nhưng quên
béng mất cái đài của nội , nội cũng
không nhắc nó , không biết nội có quên?
Nó cũng không còn thời gian để ở nhà
xem tivi nữa , mỗi lần về là nó tranh thủ
đi bù khú với bạn bè.Nhưng Nội cũng
không còn ”nghe” tivi được nữa , vì nội
đã điếc hẳn.
Ngày Nội mất, nó ngồi một mình buổi
chiều bên mộ khóc như mưa . Nó chưa
từng khóc vì nội , ngay cả hôm nghe tin nội mất nó cũng chỉ hơi buồn rồi lẳng
lặng đón xe về quê.
Nó khóc , khóc vì chiếc đài nó mua cho
nội sau lời hứa sáu năm , chiếc đài giá chỉ bằng một bó hoa hồng nó tặng bạn gái , bằng một món tiền đôi khi nó ngẫu hứng
cho người ăn xin được đặt ngay ngắn bên
tấm hình nội đang cười móm mém mà
bây giờ nó mới mua được.
Nội đang nhìn nó bằng đôi mắt âu yếm ”Cu Bu về rồi à , đi tắm rửa ăn cơm đi
con” nhưng lần này nội không dò dẫm đi
vào nhà nữa mà nội đã đi xa mãi , mãi
mãi..
Giữa nghĩa trang yên lặng , chỉ còn tiếng
khóc của đứa cháu vô tâm và chiếc đài
vẫn văng vẳng bài hát thủa nào như ca ,
như oán …
”Bà ơi bà,
Cháu yêu bà lắm!
Tóc bà trắng,
Màu trắng như mây.
Cháu yêu bà,
Cháu nắm bàn tay.
Khi cháu vâng lời,
Cháu biết bà vui…”

😦😦😦
Tự nhiên nhớ bà nội, dù ngày xưa bà ghét mẹ con mình lắm, cay độc lắm, mình cũng không quý bà… Bà yêu quý mẹ con mình được hơn một năm thì bà mất… Giờ thấy thương bà nội, bà ra đi sớm quá, khi cuộc sống no đủ thì bà đã về với tổ tiên ngót chục năm rồi …😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s