(Kì cuối) Nghi thức giao tiếp


Post lên cho bạn bè tham khảo. Thỉnh thoảng đọc lại cho nhớ. :D 

Khá là dài…

 

  1. Bắt tay

 

Trong chiến tranh, cái bắt tay là để chứng minh hòa khí, thiện chí hòa hữu. Nó đồng thời thay cho câu nói “Tôi không mang theo vũ khí” và lại có tác dụng rút ngắn khoảng cách giao tiếp. Hiện nay, bắt tay là một thói quen được xử dụng khi giới thiệu, làm quen, gặp mặt.

Bắt tay là một nghi thức lễ tân xã giao,dùng tay nắm lấy tay người khác để chào hay để tỏ tình thân thiện. Việc tỏ tình thân thiện đó cần được thể hiện phù hợp với nhữngthói quen xã giao nơi công cộng. Ví dụ: cho dù mối quan hệ có thân thiết đến đâu, sự gặp lại sau bao khó khăn trắc trở đi nữa thì cũng không nên bộc lộ thái quá cảm xúc của mình (như la hét, gầm rú, nhảy cẫng lên) nơi công cộng ngoài đường phố. “Một người lịch sự là một người biết kín đáo giữ cảm xúc của mình, không bao giờ bộc lộ trắng trợn và chỉ dành cho hai người hoặc nhiều lắm là ba người cùng đi chung với nhau hiểu được tâm tình là đủ, không cần phải reo to ồn ào. ồn ào chính là nông nổi nhất thời mà một người lịch duyệt cần phải tránh”.(Nguyễn Hoàng Thanh: Lịch lãm trong xã giao tr.50).

Bắt tay là một động tác xã thông thường khi người ta gặp hoặc dã từ nhau, song trong cuộc sống, bắt tay thế nào cho đúng phép xã giao, phù hợp với phong tục, tập quán của từng dân tộc là điều không đơn giản chút nào. “Bắt tay mang ý nghĩa chào hỏi nhau đồng thời còn truyền đạt cho nhau một tín hiệu nhất định. Qua cái bắt tay ngắn ngủi có thể biểu thị cho nhau thái độ hữu nghị, kính trọng chân tình, lưu luyến đồng tình ủng hộ, thông cảm hay xã giao lạnh nhạt, chiếu lệ”.( Võ Anh Tuấn . Lễ tân ngoại giao thực hành, tr .67).

Việc bắt tay cần tôn trọng những quy ước sau:

o       Tư thế: Đảm bảo dáng người thẳng, vững chãi và có xu hướng hướng về phía trước. Để có được tư thế này, bạn hãy bước một chân lên gần phía đối tác, dồn trọng tâm vào chân trước. Đồng thời, tay đưa ra bắt là tay cùng bên với chân trụ. Điều này có nghĩa là thông thường khi bắt tay, chân phải bước lên, tay phải đưa ra bắt, trọng lượng cả người dồn lên chân phải. Không nên bắt tay bằng tay trái (trừ trường hợp bất khả kháng) vì như thế là vô lễ, nhất là đối phụ nữ cử chỉ đó có ý nghĩa xấu, thể hiện tâm địa bất chính.

o       Tay:

Ø      Đưa tay: đưa tay bắt ngang tầm thắt lưng; tay thẳng theo phương vuông góc với mặt đất; 4 ngón tay khép, ngón cái mở vuông góc với 4 ngón kia. Khi bắt tay lưu ý, chỉ đến khi nào khe giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của bạn chạm vào khe giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của đối tác thì mới nắm tay lại. Nói cách khác là hai lòng bàn tay áp vào nhau thì mới xiết.

Ø      Độ xiết tay: biểu thị tình cảm, mức độ mối quan hệ, mong muốn kết quả đạt đến sau đàm phán,… Tuy nhiên, khi bắt tay xã giao không nên xiết chặt quá.Namgiới với nhau có thể xiết chặt ít lâu; giữa nam và nữ chỉ nên nắm hờ, nam không nên xiết chặt quá. Cần bắt tay với tư thế bình đẳng, đứng thẳng người, chỉ chìa tay phải (phụ nữ có thể ngồi), hữu nghị và tôn trọng lẫn nhau.

Qua hơi ấm của lòng bàn tay và đặc điểm của bàn tay bạn còn có thể cảm nhận phần nào về tính cách của đối tác. Có một kinh nghiệm cho bạn tham khảo: Với những người có tay ấm, mềm, bạn nên thẳng thắn khi nói chuyện, tránh vòng vo. Họ là những người – theo cách nói hài hước “không giàu thì cũng rất nhiều tiền”, trong giao tiếp thường thẳng thắn, cởi mở. Với những người mà tay thô, khô, ráp, bạn nên chuẩn bị trước nhiều phương án thương lượng lên, xuống. Họ thường “mặc cả, cò kè”.

o       Ánh mắt: Khi đối tác từ xa tiến tới, bạn hãy nhìn khoảng rộng bao quan đối tác. Khi bạn nhìn thấy đối tác đưa tay ra hoặc bạn đưa tay ra trước, ánh mắt cần hướng đến tay của đối tác. Khi hai tay đã nắm lại bạn hãy chuyển ánh mắt nhìn vào mắt của đối tác hoặc các khoảng nhìn khác. Ánh mắt và độ xiết tay là hai dấu hiệu chính xác nhất để bạn hiểu ẩn ý của đối tác qua cái bắt tay.

o       Khoảng cách:

o       Thời gian bắt tay:

o       Chủ nhà chủ động giơ tay trước để bắt tay từng người khách. Riêng khách với nhau không nên chủ động bắt tay người chưa quen biết (cần làm thủ tục giới thiệu xong mới bắt tay), người có cương vị cao hơn, khách nữ  (nam giới khi gặp một đôi vợ chồng thì bắt tay người vợ trước, người chồng sau). Khi các quý bà mà gặp khách nam mà họ tỏ lời chào trước nếu là đối tượng đã quen, thân  thì nên bắt tay đáp lễ, còn không chỉ cần nghiêng mình chào là được. Bắt tay lần lượt: đến trước bắt trước, đến sau bắt sau. đầu tiên phải bắt tay người đến trước mình ; người cao tuổi; người có chức vụ. Cần lưu ý: Phải chờ người đáng kính đưa tay ra mình mới nhận bắt chứ không không được chìa tay ra trước, bởi mình ở vị trí ông tác hoặc xã hội thấp hơn ; trừ trường hợp người trẻ tuổi là chủ nhân và mình là khách thân tình thì có thể cùng một lúc đưa tay cho nhau bắt. Cần đứng dậy bắt tay người có cương vị cao hơn. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp không nên tỏ thái độ khúm núm, cong gập người quá độ, dù rằng những người đó có đáng kính trọng đến mức nào đi nữa.

o       Không dùng hai tay chụp bổ với nhau cùng một lúc mà chỉ cần siết chặt nhưng nhẹ, nồng ấm thân thiết là đủ; Bắt tay quá lâu, lắc mạnh, lắc nhiều lần, lia lịa, nhất là còn kèm theo việc cười nói oang oang, toe toét; giơ cả hai tay(nhất là với khách nữ); bắt tay người nọ chéo người kia; vừa bắt tay vừa vỗ vai khách; vừa bắt tay vừa ngoảnh mặt đi; đưa hai tay bắt hai người cùng một lúc. Khi bắt tay phụ nữ không nên siết mạnh làm bàn tay mền yếu của phụ nữ bị đau, nhất là khi phụ nữ mang nhiều trang sức ở các ngón tay.

o       Vừa bắt tay, vừa ngậm thuốc lá, lại đút tay khác vào túi quần là điều tối kỵ. Phụ nữ có thể mang gang tay khi bắt tay, riêng đối với nam giới thì điều đó không thể chấp nhận được.

o       Cái bắt tay có ngôn ngữ riêng của mình với tư cách là một cử chỉ giao tiếp. Theo nghiên cứu của Alllan-Pease  thì cái bắt tay đó là đưa ra phương trình về hai tư thế then chốt : lòng bàn tay trần trụi và lòng bàn tay hướng xuống đất ; và sau khi trao đổi cái bắt tay truyền thống, một cách không ý thức đầy đủ, bạn đã biết được tương lai của mối quan hệ của bạn với người vừa tiếp xúc. Ví dụ : Bạn muốn nắm quyền lãnh đạo và bạn định làm người ta biết được điều ấy ngay tức khắc, hãy gữi lòng bàn tay quay xuống mặt đất. Đặc biệt làm thế để làm cho người kia nhìn thấy được phần lật ngược lên trên của ống tay áo của bạn. Lòng bàn tay của bạn không cần phải hoàn toàn song song với mặt đất. ( Hình vẽ…..)

o       Trong giao tiếp quốc tế chính thức như đón khách nước ngoài chúc mừng nhau nhân những sự kiện trọng đại… còn có một nghi thức xã giao theo truyền thống châu Âu để biểu thị tình cảm hữu nghị đối với nhau là ôm hôn hữu nghị. Có trường hợp cả hai bên không chỉ ôn hôn mà còn có một số động tác liên hoàn, tức là bắt tay- ôm nhau – hôn nhau (áp má trái, má phải vào nhau) -  một hoặc hai tay vỗ nhẹ vào lưng nhau…

  1. Đưa danh thiếp, tài liệu

 

o       Vai trò của danh thiếp

Danh thiếp có thể dùng trong giao tiếp công vụ hay giao tiếp xã giao. Hiện nay người ta kết hợp cả giao tiếp công vụ và giao tiếp xã giao trên một danh thiếp, thậm chí còn người ta còn ghi lên danh thiếp những thông tin như sơ đồ chỉ dẫn tìm nhà, những dịch vụ sẵn sàng đáp ứng của chủ nhân.

Trong hoạt động giao tiếp cũng như trong kinh doanh, danh thiếp đóng vai trò quan trọng trong việc thiết lập các mối quan hệ công vụ hay thương vụ hoặc cá nhân. Tấm danh thiếp là chiếc cầu nối và là phương tiện giao tiếp, có khi còn là hình thức quảng cáo hữu hiệu cho doanh nghiệp hoặc cá nhân.

Danh thiếp vừa thể hiện phong cách giao tiếp lịch sự, vừa có giá trị chứng nhận tư cách của chủ nhân. Mặt khác, danh thiếp còn giúp con người đỡ vất vả vì phải cố nhớ họ tên, chức vụ, địa chỉ, cơ quan công tác, số điện thoại của nhau, để về sau, nếu có nhu cầu trao đổi công tác, trao đổi thư tín, điện thoại…sẽ thuận tiện hơn.

o       Trao danh thiếp

Thông thường danh thiếp được trao trực tiếp dù đó là quan hệ chính thức hay không chính thức. Theo thông lệ của người Pháp, khách là người chủ động trong việc trao danh thiếp, người chủ nhận danh thiếp và đưa lại cho khách danh thiếp của mình. ở Anh thì lại có thông lệ đặc biệt, người chủ động trao danh thiếp lại là người chủ,  khách nhận và trao lại danh thiép của mình cho người chủ. Một số nước lại có quy ước người chủ động trao danh thiếp lại là người lớn tuổi, người có địa vị xã hội cao hơn…

Trong khi tiếp khách trong nước hay nước ngoài, gặp mặt lần đầu tiên bất kể trong trường hợp nào đều có thể trao danh thiếp sau khi bắt tay. Bắt tay rồi tự giới thiệu tôi là …và lịch sự trao danh thiếp; khi đáp lại lời chào của khách: “ chào bạn, bạn là…” hãy lịch sự nhanh nhảu trao danh thiếp của mình và nhẹ nhàng cúi đầu. Nếu có người giới thiệu: “Đây là bạn tôi tên là….”, người được giới thiệu sẽ nói “ rất vui được biết ông”, khi đó bạn trao danh thiếp là thích hợp.

Nếu đến thăm tư gia, mà người mở cổng không phải là chủ nhân bạn muốn gặp, bạn hãy hỏi chủ nhân có nhà hay không? Người đó hỏi “ông tên là gì, có việc gì không?” khi đó bạn trao danh thiếp và trình bày ngắn gọn yêu cầu. Nếu người mình cần gặp là cấp trên, bề trên thì có thể ghi: “ xin được gặp ”.

Nếu đến cơ quan, bạn cần gặp lãnh đạo phải đăng ký hoặc thoả thuận với thư ký, khi đó bạn trao danh thiếp có ghi “ xin được gặp”. Sau đó danh thiếp được chuyển tới lãnh đạo, bạn có thể được tiếp. Nếu người xin gặp không muốn tiếp, bạn không nên tự động, gượng ép xông vào đòi gặp.

Khi là giao tiếp công vụ lại có thư giới thiệu. Bạn  trình thư trước khi gặp mặt hãy trao danh thiếp.

Ở Việt Nam, việc sử dụng danh thiếp còn mới mẻ chưa có quy ước cụ thể, chưa có thông lệ. Nhiều người trao danh thiếp như sự ban phát cho người khác, nhiều người lại khá hào phóng trong việc trao danh thiếp, nhiều người nhận danh thiếp không có sự đáp lại và cũng chẳng cần giải thích. Khi chúng  ta sử dụng danh thiếp làm phương tiện giao dịch nên có định hướng để trở thành thông lệ, quy ước.

Nên thực hiện quy ước sau:

Ø      Trong trường hợp gặp gỡ lần đầu tiên song phương, người chủ động trao danh thiếp là người chủ gặp mặt.

Ø      Khi tiếp xúc đa phương, ngang hàng, ngang cấp thì người nào có nhu cầu thì chủ động trao danh thiếp trước.

Ø      Khi tiếp xúc với người địa vị cao, người có địa vị cao hơn ( địa vị, tuổi tác, cấp bậc) chủ động trao danh thiếp trước.

Ø      Trường hợp tiếp xúc và trao đổi danh thiếp với người nước ngoài cần biết rằng “ nhập gia tuỳ tục”, Nếu gặp tại nước ngoài thì nên theo thông lệ và thói quen tại quốc gia đó, còn nếu gặp tại Việt Nam thì theo định hướng thói quen của người Việt Nam .

Trong trường hợp không thể gặp gỡ để trao danh thiếp, ta có thể gửi qua đường bưu điện để giới thiệu với nhau, đó cũng là hình thức quảng bá cho mỗi doanh nghiệp. Người ta có thể phân loại danh thiếp thành: danh thiếp chính thức và danh thiếp không chính thức.

Danh thiếp chính thức là danh thiếp được sử dụng trong các mối quan hệ chính thức, trong thương mại, trong công vụ thể hiện tính chất lịch sự trang trọng, cần tuân theo quy ước nhất định khi sử dụng nó làm phương tiện giao tiếp………..

  1. Ngồi

Ngồi bàn

Bố trí chỗ ngồi thích hợp theo thứ bậc là một trong những công việc  không đơn giản và rất tế nhị nhất trong công tác lễ tân. Thông thường sắp xếp chỗ ngồi cho những người tham gia hội nghị, hội thảo, họp bàn, hội đàm…phải tuân theo những nguyến tắc sau đây:

o       Nguyên tắc ngôi thứ: Những căn cứ để xác lập ngôi thứ và cấp bậc xuất phát từ nhiều nguồn khác nhau như từ danh sách các ngôi thứ chính thức do Nhà nước và các tổ chức định chế công bố, từ tập quán ngoại giao ngày càng được hoàn thiện theo năm tháng trong quan hệ quốc tế, từ sự tôn kính đối với một số thành viên trong xã hội hay phép tắc xã giao giữa các thành viên cộng đồng.

o       Nguyên tắc “đoàn khách tự định đoạt”: chỗ của khách nước ngoài thuộc cùng một nước do chính quyền nươc đó xác định; đoàn khách tự chỉ định người đứng đầu và thứ bậc của mỗi người.

o       Nguyên tắc bình đẳng giữa các Nhà nước: cần xác định những tiêu chuẩn khách quan để xác lập ngôi thứ các nguyên thủ quốc gia với nhau và giữa các phái đoàn với nhau. Có  một số cách để thực hiện nguyên tắc này như: sắp xếp theo thâm niên chức vụ (ngày nhậm chức); xếp chỗ theo thứ tự vần chữ cái tên của nước có đại diện hoặc rút thăm.

o       Nguyên tắc ngôi thứ không uỷ quyền: một người khi đại diện, một người khác thì không thể được đối xử như người mình đại diện, trừ những tửờng hợp liên quan đến nguyên thủ quốc gia. Để có những vinh dự như nhau, người thay thế phải cùng cấp. Một người thay thế có thứ bậc hơn (thí dụ thứ trưởng so với bộ trưởng, vụ phó so với vụ trưởng v.v…) không nhất thiết phải được mời phát biểu hoặc lên bục danh dự. Trong trường hợp được tham dự hàng danh dự thì cũng phải ở vị trí sau những nhân vật có ngôi thứ cao hơn. Riêng đối với nguyên thủ quốc gia, vì không  thể có người đồng cấp, nên khi người đại diện thay thế vẫn sẽ được dành sự trọng thị như đối với nguyên thủ quốc gia (đương nhiên người thay cũng phải có cấp bậc đủ cao để đại diện và hưởng vinh dự đó).

o       Nguyên tắc “nhường chỗ”: chủ một buổi lễ tiếp một nhân vật cấp bậc cao hơn sẽ lịch sự nhường chỗ quan trọng nhất (vị trí số 1: vị trí trung tâm, sau đó vị trí đối diện hoặc bên tay phải là vị trí số 2) cho khách. Như vậy, một chủ tịch uỷ ban nhân dân tỉnh hay thành phố khi tiếp thủ tướng sẽ ngồi bên phải vị thủ tướng; còn khi tiếp thủ tướng nước ngoài có một bộ trưởng tháp tùng sẽ để vị thủ tướng ngồi giữa, bên phải là vị bộ trưởng và bản thân ngài chủ tịch sẽ ngồi bên trái ngài thủ tướng đó. Tuy nhiên, với tư cách là chủ nhà, ông chủ tịch sẽ phát biểu đầu tiên, sau đó mới đến lượt khách.

o       Nguyên tắc tuổi tác và thâm niên : Người nhiều tuổi xếp trước người ít tuổi, người cùng chức vụ có thâm niên lâu hơn thì được xếp trước, người tiền nhiệm xếp sau người đương nhiệm, người giữa chức vị danh dự xếp sau người giữ chức vụ thực tế.

o       Nguyên tắc ưu tiên phụ nữ: Khách nữ có cùng cấp bậc được ưu tiên xếp trước khách nam. Điều này được xuất phát từ chỗ ai cũng thừa nhận rằng một cử chỉ đẹp nhất được biết đến nhiều là nam giới thường lịch sự nhường chỗ cho nữ giới.. Do đó, không cần phải xếp, thì người đàn ông cũng cần phải nhận thức được điều đó và nhường vị trí của mình cho người nữ, người liền kề.

o       Nguyên tắc người được mời : Các cặp vợ chồng được xếp chỗ theo cấp bậc người giữ cương vị được mời(tại bàn tiệc cách sắp xếp này lại khác).

o       Nguyên tắc “dân sự trước, tôn giáo sau”: Các chức sắc tôn giáo xếp sau các quan chức dân sự tại các buổi lễ thường (không mang màu sắc tôn giáo).

o       Nguyên tắc người có công: ưu tiên những người có huân huy chương, được những giải đặc biệt, có uy tín trong các lĩnh vực nghệ thuật, khoa học, văn học, các hoạt động nhân đạo, v.v.. mà tên tuổi của họ đã được khẳng định.

o       Nguyên tắc vần chữ cái: vần chữ cái theo bảng chữ cái của ngôn ngữ nơi diễn ra sự kiện hoặc ngôn ngữ chính thức của tổ chức hay một ngôn ngữ khác do các bên thoả thuận (cộng với sự rút thăm xác định chữ cái ở vị trí thứ nhất). Thực ra thứ tự chữ cái không phải là trật tự ngôi thứ, song nó lại hết sức khách quan trong việc thực hiện triệt để sự bình đẳng giữa các đại biểu, phái đoàn hay quốc gia.

o       Nguyên tắc bên phải trước bên trái sau: người quan trọng nhất ở bên phải chủ nhân, rồi người quan trọng thứ hai ở bên trái và cứ thế xen kẽ tiếp theo. Tuy nhiên cách này cũng có những hạn chế nhất định ( do một số người trong số đó có thể thuận tay trái hoặc nặng tai phải v.v..sẽ gặp những khó khăn nhất định).

o       Đối diện tương đồng: chủ nhân ngồi đối diện với khách chính, sau đó theo quy tắc phải- trái xen kẽ sẽ xếp các vị chủ, khách khác. Chủ- khách có thể ngồi theo kiểu “chủ tọa kiểu Pháp” hoặc “chủ toạ kiểu Anh”. “Chủ toạ kiểu Pháp” là kiểu sơ đồ bàn, đối diện nhau, các vị trí tiếp theo theo nguyên tắc “phải trước trái sau”. Còn “chủ toạ kiểu Anh” là kiểu sơ đồ bàn, theo đó chủ và khách chính ngồi ở hai đầu bàn, đối diện nhau. Các vị trí tiếp theo vẫn theo nguyên tắc này cũng có thể áp dụng đối với các cuộc hội đàm ba bên hoặc nhiều hơn nữa.

      Ngồi ô tô

Dịch vụ đưa đón khách bằng xe ô tô nhất thiết cũng phải tuân thủ những quy tắc lễ tân nhất định.

Theo thông lệ thì chỗ tốt nhất, tức là chỗ thuận tiện nhất cho việc lên xuống và được coi là an toàn nhất, phải được dành cho khách. ViệtNamáp dụng luật giao thông lái xe bên phải, thì chỗ đó là chỗ ngồi phía sau bên phải, còn đối với những nước áp dụng luật giao thông lái xe bên trái thì chỗ đó là chỗ ngồi phía sau bên trái. Trong trường hợp có phu nhân của khách cùng đi thì xếp phu nhân ngồi phía sau bên phải, khách chính ngồi bên trái, trừ trường hợp xe có cắm cờ thì các vị khách đó nhất thiết phải ngồi bên phải có cắm cờ. Chủ nhà đi cùng khách chính ngồi phiá sau bên trái; Cán bộ lễ tân hoặc phiên dịch, bảo vệ ngồi phía trước bên phải lái xe. Nếu phía sau có ba người thì người thứ ba(thấp nhất trong số ba người đó theo thứ tự lễ tân) sẽ ngồi ở giữa. Nhân viên lễ tân chính thức tháp tùng đoàn khi có đại diện nào khác sẽ ngồi vào chỗ dành cho chủ nhân. Cần bố trí khách- chủ lên xuống xe theo quy ước sau:

o       Chủ nhường cho khách lên xe, xuống xe trước; lái xe phải đỗ xe sao cho khách đối diện với cửa vào nhà. Trong trường hợp “bất khả kháng”,phải đỗ xe phía khách không đối diện cửa vào nhà thì chủ nhà phải đi vòng qua bên kia để đón và bắt tay khách chính.

o       Mời khách lên xe: Nếu xe đỗ bên phải lề đường (theo chiều xe chạy) thì người lái xe, trợ lý hay phiên dịch hoặc chủ nhà phải trực tiếp mở cửa xe mời khách lên xe, sau đó đóng cửa xe lại. Chủ nhà đi vòng sang bên trái xe từ phía sau, mở cửa lên xe và ngồi xuống bên trái khách, tuyệt đối không lên trước hoặc sau cùng khách vào chung một cửa; nếu xe đỗ bên trái đường thì người lái xe hoặc chủ đích thân mở cửa xe mời khách vào xe, rồi lên xe tiếp theo sau khách. Với xe có nhiều chỗ ngồi (từ 7 trở lên) chỗ ngồi danh dự là hàng  ghế đầu tiên sau lưng lái xe. Với loại xe một ghế dài, khách chính cũng lên trước, những người khác cùng đi vòng sang phía bên kia. Nếu người ta mời một người lên xe riêng do bản thân người mời lái thì vị trí thứ nhất sẽ là bên cạnh người lái, vị trí thứ hai là ghế sau chếch người lái, vị trí thứ ba sau người lái, còn vị trí thứ tư là giữa vị trí thứ hai và ba.

o       Mời khách xuống xe: Người lái xe, phiên dịch xuống xe trước mở cửa mời khách xuống xe, sau đó chủ xuống sau theo khách

4. Dự  tiệc

 

2.2.1.2.8.1. Các loại tiệc

  1. Tiệc đứng: Là một hình thức chiêu đãi rộng rãi mời nhiều khách đến dự, tổ chức vào những dịp long trọng như: Quốc khánh, Tết nguyên đán, Tết dương lịch, Lễ Nô- en…hoặc đón, tiễn các phái đoàn cấp cao…
    1. Tiệc đứng có thể tổ chức ở trong hội trường, trong phòng lớn hoặc ở ngoài vườn (khuôn viên). Trong lúc dự tiệc, khách có thể đi lại thoải mái, nhưng thường có bàn danh dự dành riêng cho các vị khách quý và céng bố trí một số ghế cùng với những bàn nhỏ ‘ể khách muốn ngồi, sử dụng tuỳ ý khi cần thiết
    2. Khi vào tiệc, có đọc diễn văn hay không, điều này tuỳ thuộc ở chủ tiệc

Và trong bữa tiệc, có thể có âm nhạc giúp tạo không khí vui vẻ.

  1. Hình thức tiệc đứng gồm có hai loại:
    1. Tiệc đứng ăn mặn hay tiệc nguội (buffer dinner): Thức ăn trong bữa tiệc chủ yếu là các món ăn nguội được bày sẵn trên bàn để khách tuỳ nghi thưởng thức. Cũng có thể có một vài món ăn nóng, do người phục vụ đem đến tận nơi.
    2. Tiệc rượu (Cocktail): Chủ yếu là uống rượu, gồm các loại: Vang, sâm- banh, rượu mùi, bia, nước quả, hay nước suối khoáng…tuỳ sự xắp xếp của chủ tiệc. Nhưng cũng có một vài món ăn nguội nhẹ nhàng do người phục vụ đem đến tận nơi. Khách có thể cầm tay ăn được, không phải dùng đến dao dĩa.

  • Đối với tiệc nguội (tiệc đứng ăn mặn): Nói chung thường được tổ chức vào buổi tối, bắt đầu vào khoảng 7h đến 8 giờ tối, và nối tiếp sau bữa tiệc, chủ tiệc có thể tổ chức chiếu phim, biểu diễn văn nghệ, hoà nhạc hoặc khiêu vũ…
    • Đối với tiệc rượu: Thường bắt đầu từ 5h chiều trở đi và không kéo dài quá hai tiếng đồng hồ.

  • Đối với các loại tiệc đứng nói chung (tiệc nguội và tiệc rượu):
    • Khách dự tiệc không nhất thiết phải đến đúng theo giờ ghi trong thiếp mời, vŕ cũng có thể ra về sớm hơn một chút, không cần phải đợi đến khi măn tiệc mới về. Song nếu ra về vŕo lúc giờ chót của bữa tiệc thě đó lŕ biểu thị sự nhiệt těnh hữu nghị thắm thiết đối với chủ tiệc
    • Trang phục khi đi dự tiệc: Tuỳ tính chất của bữa tiệc, song nói chung lŕ trang phục chỉnh tề, lịch sự
    • Tiệc ngồi:
    • Thường được tổ chức vào buổi tối. Thời điểm khai mạc trong khoảng 7h – 9h tối. Cũng có thể tổ chức tiệc trưa hoặc đêm
    • Tiệc ngồi thường có uống rượu khai vị trước khi vào bàn tiệc. Rượu khai vị gồm những loại rượu nồng độ nhẹ nhàng (khoảng 10 độ trở xuống)
    • Khi vào bàn tiệc, có mục diễn văn đáp từ, hay là chỉ vài lời chúc tụng, điều này tuỳ thuộc tính chất mục đích của bữa tiệc và tuỳ chủ tiệc. Song nếu có cũng rất ngắn gọn
    • Trên bàn tiệc phải có thực đơn với ít nhất ba món ăn nóng, không kể món ăn nguội.
    • Cốc uống rượu được đặt trước vị trí từng khách dự trên bàn tiệc.

Mỗi khách dự tiệc, ít nhất phải có 3 loại cốc

  + Cốc to dùng uống bia hay nước khoáng

  + Cốc nhỡ dùng uống rượu vang

  + Cốc nhỏ dùng uống rượu mạnh hoặc rượu mùi

  • Bữa ăn sáng
    • Hình thức này áp dụng trong những trường hợp thân mật. Chủ nhà mời khách dự ăn sáng, có thêm những ngwoif cộng sự gần gũi cùng dự.
    • Bữa ăn sáng gồm có những món ăn thông thường như: Bánh mì, bơ, pho-mát, mứt quả, sữa, trứng thịt nguội, cà phê, nước chè, song cần chú ý số lượng nhiều hơn và thịnh soạn hơn ngày thường.
    • Bữa tiệc sáng không có rượu, mà chỉ dùng nước suối khoáng thôi. Trường hợp nếu dùng rượu thì cũng chỉ dùng loại rất nhẹ về nồng độ rượu.
    • Trang phục trong bữa tiệc sáng: bình thường, thoải mái.
    • Bữa ăn công việc – Bữa ăn trưa (Dùng trong các hoạt động kinh doanh)
      • Trong hoạt động kinh doanh đối ngoại thường có hình thức mời bên đối tác dùng “bữa ăn công việc” mà ở ta gọi là “bữa ăn trưa”. Hình thức “ bữa ăn công việc” (tức bữa ăn trưa) này rất điển hình trong ngoại giao kinh doanh ở các nước phương Tây, và cũng đang rất thịnh hành ở các nước châu Á hiện nay “Bữa ăn công việc” giữa các bên đối tác có ảnh hưởng khá mạnh mẽ về mặt tâm lý đối với nhà doanh nghiệp. Vì từ bữa đó, một hợp đồng sẽ được ký kết, hoặc một cuộc đàm phán thương lượng sắp bắt đầu, hoặc một cuộc đàm phán thương lượng sắp bắt đầu, hoặc chí ít cũng tại được ấn tượng tốt ban đầu để thiết lập nên quan hệ tin cậy lẫn nhau làm ăn lâu dài giữa hai nhà doanh nghiệp.
      • Do vậy, giới doanh nghiệp Pháp xác định ý n ghĩa quan trọng của “bữa ăn công việc” bằng câu ngạn ngữ là “Tất cả mọi vấn đề đều diễn ra trong bữa ăn”. Chính trong “bữa ăn công việc” các nhà kinh doanh thường bộc lộ cho nhau biết đến 70% ý đồ của mình.
      • Giới doanh nghiệp Anh lại coi “bữa ăn công việc” là biểu hiện của “chủ nghĩa cá nhân quốc gia” vì bữa ăn đó diễn ra giữa hai người đại diện cho hai quốc gia.
      • Tiệc trà: Thường tổ chức từ 3 đến 4h chiều, kéo dài trong khoảng 1 tiếng rưỡi đến 2 tiếng đồng hồ, dành cho các bà phụ nữ tiếp đãi nhau hoặc liên hoan nhân dịp kỷ niệm ngày vui nào đó

Tiệc trà thường tổ chức, kết hợp trong các buổi liên hoan có chiếu phim, hoà nhạc, biểu diễn văn nghệ…nhưng không nhất thiết ghi vào thiếp mời, vì tiệc trà chỉ là phụ với hình thức nhẹ nhàng

  • Tiệc đêm: Thường được tổ chức từ 21h trở đi và có thể kéo dài vài ba tiếng đồng hồ, thường được áp dụng ở các nước châu Âu, còn ở ta ít dùng.
    • Tiệc đêm là loại tiệc có tính chất bổ sung, mời khách tiếp tục sau khi đã dự bữa tiệc đứng hoặc sau khi dự buổi hoà nhạc, hay xem biểu diễn văn nghệ.
    • Các món ăn trong bữa tiệc đêm cũng tương tự như trong bữa tiệc ngồi chiêu đãi vào buổi tối.

Những nguyên tắc khi dự tiệc kinh doanh

Theo Jay, tác giả của cuốn Nghệ thuật tham dự tiệc trưa kinh doanh:

“Xây dựng quan hệ đối tác từ 12 giờ trưa đến 2 giờ chiều” (Career Press, 14,99 USD) thì có những nguyên tắc sau khi dự tiệc kinh doanh:

- 3 ly rượu martin nguy hiểm hơn một con khủng long bạo chúa. ( Hiển nhiên điều này cũng áp dụng với những bữa tiệc trưa mà mỗi người tham dự dùng một chai riêng). Jay nói: “ Rượu sẽ làm giảm khả năng suy xét của bạn, chính vì vậy nếu không phải đối tác của bạn (hay người phỏng vấn xin việc hoặc ông chủ) khơi mào thì bạn không nên đề nghị uống rượu,” “ Nếu bên kia chủ động gọi rượu mạnh thì bạn có thể tránh một tình thế khó xử bằng cách gọi một đồ uống loại nhẹ khác,” như rượu có ga chẳng hạn. Nhưng không được uống cạn.

- Đừng đoán già đoán non rằng đối tác của bạn đang tìm kiếm một mối quan hệ thân hữu. Jay lưu ý rằng “Khi gặp gỡ làm ăn, người ta đôi khi tỏ ra cực kỳ thân mật hoặc cởi mở,” nhưng điều đó không có nghĩa là họ có ý định gặp lại bạn sau đó vài giờ. Tuyệt đối nên tránh việc hẹn gặp đối tác.

- Nếu có thể, hãy gặp đối tác (hoặc người phỏng vấn xin việc) tại văn phòng của họ và đưa họ đến nhà hàng. Nói rằng “ Tôi sẽ gặp anh/chị ở đó” có thể sẽ tiết kiệm chút ít thời gian nếu họ là người bạn đã từng gặp trước đây hoặc có thể dễ dàng nhận diện. Nếu không “hãy tưởng tượng khung cảnh người nọ chờ người kia tới khi cả hai đều đã ngồi vào chỗ”. Điều này dường như diễn ra thường xuyên và là “một sự lãng phí thời gian ghê gớm.”

- Luôn tỏ ra lịch sự đối với những nhân viên phục vụ. Jay nói: “ Bất cứ ai tử tế với bạn nhưng lại cư xử thô lỗ với những người phục vụ thì cũng chẳng tử tế gì,” “Hãy tỏ ra lịch sự với nhân viên nhà hàng dù xảy ra bất cứ chuyện gì.” Điều này có thể rất khó khăn khi người bồi bàn đánh đổ bát súp nóng nên bộ quần áo đẹp nhất của bạn. Nhưng dù vậy hãy cố cắn răng chịu đựng nhé.

- Đừng công kích đối thủ cạnh tranh của bạn. Một bữa tiệc kinh doanh là cơ hội tuyệt vời để phô diễn những thế mạnh của bạn nhưng bằng cách nói xấu đối thủ của bạn thì lại là một điều tệ hại. “ Hãy học cách xây dựng quan hệ đối tác bằng cách vượt lên đối thủ cạnh tranh chứ không phải bằng cách nhạo báng họ. Nếu bạn ăn trưa với một đối tác tiềm năng mà người này lại đang làm ăn với một đối thủ của bạn thì việc bạn xúc phạm đối thủ của mình cũng có ngầm ý rằng bất cứ ai làm ăn với họ đều rất ngốc nghếch.”

- Hãy mang đến bàn tiệc những câu chuyện nho nhỏ mà bạn đã chuẩn bị trước. Để tránh sự im lặng ngượng ngùng, hãy chuẩn bị trước một số chủ đề xã giao ngoài phạm vi kinh doanh. “Hãy học cách đặt những câu hỏi thú vị,” Mọi người rất thích thú khi nói về những vấn đề họ quan tâm dù chủ đề là du lịch, thể thao, làm vườn hay các bộ phim đi chăng nữa.

- Hiểu công việc làm ăn của đối tác. “Bạn không nên đến dự tiệc mà không biết tất cả những điều có thể về tình hình kinh doanh cũng như xu hướng phát triển của ngành mà đối tác đang hoạt động.” “ Nếu bạn phải nói hoặc nghĩ rằng ‘Tôi không biết điều đó’ càng ít trong quá trình nói chuyện, đối tác sẽ có ấn tượng tốt đẹp với bạn nhiều bấy nhiêu. Nhờ có Internet mà việc nắm được tất cả hay gần như tất cả những thông tin về đối tác đã trở nên dễ dàng. Hãy dành ra 20 phút để tìm kiếm những thông tin này trên Google trước khi đến dự tiệc trưa.

- Không hỏi đối tác bạn phải thanh toán bao nhiêu. “ Lạy Chúa. Liệu có gì tồi tệ hơn khi phải nói cho một người biết bạn đã phải thanh toán cho họ bao nhiêu? Bất cứ ai đọc được thực đơn đều biết mình phải trả bao nhiêu. Nếu bạn không đọc được hoá đơn thanh toán bằng mắt thường thì lúc nào cũng phải nhớ mang theo kính.”

- Lựa chọn nhà hàng phù hợp. Sự lựa chọn của bạn nói lên rất nhiều về bản thân bạn cũng như cảm tình của bạn giành cho đối tác. Một nhà hàng rẻ tiền có thể khiến đối tác cảm thấy không được trân trọng. Một nhà hàng quá xa xỉ lại khiến họ nghĩ bạn là một người lãng phí; họ sẽ băn khoăn liệu bạn có sử dụng tiền của họ một cách hợp lý khi bạn giành được hợp đồng với họ. ”Nếu phân vân về địa điểm, bạn nên đề nghị đối tác lựa chọn nhà hàng thay cho mình. Sự lựa chọn của họ cũng nói cho bạn rất nhiều điều về họ đấy”.

Những nguyên tắc khi dự tiệc Buffet

 

   Người Việt mình hiện chẳng còn lúng túng, vụng về như cái thuở buffet mới “du nhập”. Từ cậu bé lên mười đến những người có tuổi đều có vẻ rất sành điệu trong cách ăn này. Chỉ tiếc, một số người lại quên mất chút “văn hóa” khi đi ăn buffet.

Cái “văn hóa ăn” không phải là chuyện cầm nĩa tay trái và cầm dao tay phải. Cũng chẳng phải việc phân biệt đâu là món khai vị, đâu là món tráng miệng… mà nó là một cái gì đó khiến những người nhạy cảm cảm thấy khó chịu, hoặc… “nhột” khi một người ngoại quốc nào đó nhìn chăm chăm vào cách ăn buffet của “dân mình”.

- Không dành cho người đến sau!

Trường hợp “chướng mắt” thường thấy nhất trong các bữa tiệc buffet là người ta tranh nhau từng centimet đất trước quầy thức ăn như thể sợ người khác lấy mất phần của mình.

Một buổi hội nghị đối tác của một công ty lớn mà hầu hết thực khách đều là nhân vật sang trọng, trong đó có cả giới truyền thông báo chí, sau phần nghi thức, các đại biểu được mời dùng tiệc buffet. Lập tức, số đông đứng phắt dậy, đi thật nhanh ra quầy thức ăn.

Mới đầu họ chen chân nhau ở bàn dụng cụ, người đến trước lấy đúng loại chén, đĩa, muỗng, nĩa… mình cần; người đứng phía ngoài với tay vô, đụng gì lấy đó, miễn là có cái để đựng thức ăn rồi nhanh chóng đến bên quầy thực phẩm vừa chế biến xong, còn nóng hổi.

Một người cầm mãi chiếc đĩa mà không thể chen vào, nhận xét: “Sao mà giống cái thuở đi nhận cứu trợ…”

Lần khác, một công ty tổ chức giới thiệu sản phẩm cũng có chiêu đãi tiệc buffet. Trong lúc công ty còn đang trình bày, nhà hàng tranh thủ bày tiệc. Thấy thế, một người len lén rời ghế đứng dậy đi ra… Rồi người kế tiếp và kế tiếp…

Đến lúc công ty lên tiếng: “Cảm ơn quý vị đã đến tham dự buổi giới thiệu sản phẩm của chúng tôi. Xin mời quý vị bớt chút thời gian ở lại dùng tiệc buffet” thì khán phòng chỉ còn khoảng một phần ba quân số. Những người ra sau nhìn thấy quầy thực phẩm bị xới đảo như bãi chiến trường… nên đã có một số bỏ về.

Sau phần ăn, đến phần uống. Các loại thức uống cao cấp cũng nhanh chóng hết sạch, người đến sau thường chỉ còn lại nước trà, nước lọc, may mắn lắm thì có ly cà phê, trong khi trên quầy còn la liệt những ly sữa tươi, sôcôla, nước ép cây tươi… uống dang dở rồi bỏ lại.

- Ăn cho “đáng đồng tiền!”

Khi nghe tin khách sạn Omni giảm giá cho suất ăn buffet lan rất nhanh trong cơ quan: chỉ 19 USD cho một người, rượu vang miễn phí. Thoắng một lúc đã có gần chục người tham gia “cuộc ăn chơi xa xỉ” mỗi tháng một lần theo “luật” của cơ quan.

Cuộc vui lẽ ra cũng như mọi lần nếu trong nhóm không có vài đấng màu râu có chút “đột biến” về ăn hoá ăn uống. Cũng từ quan niệm ăn cho “đáng đồng tiền bát gạo”, các đấng mày râu này cứ ăn lấy ăn để, rượu uống vô tư. “Rượu của mình mà, không uống cũng phải trả tiền thôi”.

- Tròn mắt xem người Việt ăn buffet

Khách nước ngoài sau khi dự tiệc buffet với người Việt đã tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên không hiểu sao người ta lại có thể bỏ lại thừa mứa các món ăn ngon và đắt tiền đến thế, trong khi họ thường lấy rất ít thức ăn, khi nào dùng hết mới đi lấy thêm thức ăn. Nước chấm cũng được họ sử dụng vừa đủ nên khi họ ăn xong, thường chiếc đĩa chỉ còn vài mẫu bánh vụn.

Một hướng dẫn viên du lịch có lần kết hợp đoàn khách nước ngoài của mình tham dự tiệc buffet với các thành viên một câu lạc bộ đã ca thán: “Tôi hết sức xấu hổ khi nghe du khách nước ngoài hỏi: Sao các bạn lấy nhiều thức ăn và nước chấm nhưng cuối cùng lại không dùng? Tôi thấy các món đều ngon cơ mà? Thì ra họ nghĩ thực khách ta chê thức ăn không ngon nên mới bỏ lại, chứ đâu ngờ… Từ đó đến giờ, tôi chẳng đủ can đảm dẫn khách tây ăn buffet chung với ta thêm lần nào nữa!”

Chịu bỏ ra một số tiền không nhỏ để đi ăn buffet tại các nhà hàng hoặc được mời dự tiệc buffet, đồng nghĩa với việc bạn đã là người có “đẳng cấp” trong xã hội. Vậy thì hãy nhớ chọn cách hành xử tương thích với đẳng cấp của mình.

Những điều cần tránh khi  khi dự tiệc

     - Không uống quá chén. Rượu có thể làm người ta mất nhận thức về hành vi của mình. Nếu không uống được, bạn nên chọn một loại thức uống khác để cụng ly với bạn bè thay vì cố tỏ ra sành điệu. Hãy nhớ rằng, sự tỉnh táo chi phối tất cả cho dù bạn có tửu lượng khá cao thì cũng nên hạn chế uống nhiều các loại nước có độ cồn cao nếu bạn không muốn để lại hình ảnh xấu trong mắt đồng nghiệp.

- Không cư xử như thể bạn đang ở hàng quán. Những buổi tiệc công ty là những cơ hội tuyệt vời thắt chặt thêm mối quan hệ thân tình với các đồng nghiệp. Tuy nhiên, chúng ta đừng nên vịn vào đó mà đi quá xa giới hạn giao tiếp.

Tìm hiểu hỏi thăm cuộc sống gia đình khác hẳn với chuyện soi mói đời tư, thoải mái chuyện trò không giống như cùng đám chiến hữu hội tụ nhau ở hàng quán sau giờ làm. Điều đặc biệt mà các quý ông cần lưu ý là đừng tỏ ra ve vãn săn đón với các nữ đồng nghiệp trong các dịp này.

Những cử chỉ, lời nói suồng sã sẽ chỉ làm hại chính bạn đầu tiên, cho dù đó chỉ là những hành động vô tình nhưng cũng có thể làm mất lòng những người xung quanh.

- Không diện những trang phục quá khêu gợi. Dĩ nhiên, khi đi dự tiệc, ai cũng muốn diện hơn ngày thường đi làm, tuy vậy các quý cô cần lưu ý cũng đừng để mình bị lạc lõng giữa các đồng nghiệp vì những bộ cánh hơi “ít vải” hay quá lòe loẹt.

- Không đùa giỡn quá trớn. Mỗi khi tham gia một cuộc vui, hầu như mọi người đều có chung tâm lý “chơi xả láng, sáng về sớm”. Chúng ta hay dựa vào lý do xả stress mà vô tư đùa giỡn quá trớn. Đặc biệt, những lúc quá chén, nhiều người thường cư xử đi quá giới hạn lịch sự mà không nhận thức được để rồi phải “trả giá” đắt.

- Không kể những câu chuyện cười dung tục. Đây là nguyên tắc bất cứ một nhân viên nào cũng nên nhớ dù trong hay ngoài giờ làm việc. Khi bạn chèn những câu chuyện dung tục vào những lúc nói chuyện với đồng nghiệp kể cả lúc dự tiệc cũng có thể làm mọi người khó chịu và tỏ ra thiếu thiện cảm với mình.

- Không ăn nói thô lỗ. Không khí buổi tiệc có thể làm chúng ta cảm thấy thoải mái và dễ nói chuyện với nhau hơn những lúc đối mặt hàng ngày ở văn phòng. Tuy nhiên, không phải vì thế mà chúng ta không thận trọng khi phát ngôn đặc biệt là khi đã ngấm hơi men. Chỉ vài phút hớ hênh, tuôn ra  vài từ thô lỗ sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của bạn trong công ty lâu dài.

- Không bình phẩm đồng nghiệp sau lưng. Một vài đồng nghiệp vì những lý do bận đột xuất mà vắng mặt trong buổi tiệc, bạn đừng lợi dụng dịp này để nói xấu. Nếu không, bạn đã tự phá hỏng cuộc vui của mình và mọi người, và biết đâu trong số những người xung quanh sẽ đem những chuyện này kể cho anh ta hay cô ta nghe sau buổi tiệc… Lúc ấy, mối quan hệ của bạn với người đồng nghiệp này chắc chắn sẽ xấu đi rất nhiều.

- Không dẫn theo khách không được mời. Tiệc công ty thường dành cho toàn thể nhân viên. Bạn đừng dẫn theo người quen hay bạn bè mà không báo trước hoặc hỏi qua ý những người chịu trách nhiệm tổ chức.

- Không xét nét hành vi ứng xử của mọi người. Tất cả những người có mặt trong buổi tiệc đều là là những người đã đi làm và ít nhiều có kinh nghiệm trong việc giao tiếp. Họ có thể dễ dàng thích ứng và biết cách cư xử thích hợp trong buổi tiệc theo sự mong đợi của ban tổ chức. Bạn đừng tỏ ra xét nét hay hành vi của mọi người theo quan điểm riêng của mình mà làm ảnh hưởng đến không khí vui chung.

About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s